水调歌头(自和)

宋代 李曾伯
佳月四时有,举世重中秋。金明水秀竞爽,亘古景难酬。爝火繁星退敛,桂海冰天洞照,清影遍神州。万象自妍丑,一鉴碧虚浮。 昔苏张,夸玉界,赋琼楼。素娥阅人多矣,不怕雪添头。只恐参横斗转,还又酒阑歌散,醉态醒堪羞。安得真仙术,兔魄驻西流。
jiā yuè shí yǒu   shì zhòng zhōng qiū jīn míng shuǐ xiù jìng shuǎng   gèn jǐng nán chóu jué huǒ fán xīng tuì 退 liǎn   guì hǎi bīng tiān dòng zhào   qīng yǐng biàn shén zhōu wàn xiàng yán chǒu   jiàn
zhāng   kuā jiè   qióng lóu é yuè rén duō   xuě tiān tou zhǐ kǒng shēn héng dǒu zhuǎn   hái yòu jiǔ lán sàn   zuì tài xǐng kān xiū ān zhēn xiān shù   zhù 西 liú