水调歌头(再赋)

宋代 李曾伯
可爱十分月,都无一点云。清光是处皆有,浑不许人分。独是大江深处,一片水晶世界,仿佛有微痕。坐到夜深际,万籁寂无闻。 与诸君,同一笑,举芳樽。素娥自有佳约,何必命红裙。顷刻参横斗转,归去华胥一觉,玩事任纷纷。我袖有玉斧,当为整乾坤。
ài shí fēn yuè   dōu diǎn yún qīng guāng shì chù jiē yǒu   hún rén fēn shì jiāng shēn chù   piàn shuǐ jīng shì jiè   fǎng 仿 yǒu wēi hén zuò dào shēn   wàn lài wén
zhū jūn   tóng xiào   fāng zūn é yǒu jiā yuē   mìng hóng qún qǐng shēn héng dǒu zhuǎn   guī huá jiào   wán shì rèn fēn fēn xiù yǒu   dāng wèi zhěng qián kūn