水调歌头·与蜀有缘法

宋代 京镗
与蜀有缘法,见我眼俱青。征车到处,弦管无限作离声。自笑四年留滞,漫说三边安静,分阃愧长城。一念天地阔,万事羽毛轻。 欲归去,诗入社,酒寻盟。骎骎双鬓,老矣只觉壮心惊。虽是东西惟命,已断行藏在己,何必问君平。举似铜梁守,怀抱好同倾。
shǔ yǒu yuán   jiàn yǎn qīng zhēng chē dào chù   xián guǎn xiàn zuò shēng xiào nián liú zhì   màn shuō sān biān ān jìng   fēn kǔn kuì cháng chéng niàn tiān kuò   wàn shì máo qīng
guī   shī shè   jiǔ xún méng qīn qīn shuāng bìn   lǎo zhǐ jué zhuàng xīn jīng suī shì dōng 西 wéi mìng   duàn háng cáng zài   wèn jūn píng tóng liáng shǒu   huái 怀 bào hǎo tóng qīng