水调歌头·渊明最爱菊
渊明最爱菊,三径也栽松。何人收拾,千载风味此山中。手把离骚读遍,自扫落英餐罢,杖屦晓霜浓。皎皎太独立,更插万芙蓉。水潺湲,云澒洞,石巃嵸。素琴浊酒唤客,端有古人风。却怪青山能巧,政尔横看成岭,转面已成峰。诗句得活法,日月有新工。
yuān
渊
míng
明
zuì
最
ài
爱
jú
菊
,
sān
三
jìng
径
yě
也
zāi
栽
sōng
松
。
。
hé
何
rén
人
shōu
收
shí
拾
,
qiān
千
zǎi
载
fēng
风
wèi
味
cǐ
此
shān
山
zhōng
中
。
。
shǒu
手
bà
把
lí
离
sāo
骚
dú
读
biàn
遍
,
zì
自
sǎo
扫
luò
落
yīng
英
cān
餐
bà
罢
,
zhàng
杖
jù
屦
xiǎo
晓
shuāng
霜
nóng
浓
。
。
jiǎo
皎
jiǎo
皎
tài
太
dú
独
lì
立
,
gèng
更
chā
插
wàn
万
fú
芙
róng
蓉
。
。
shuǐ
水
chán
潺
yuán
湲
,
yún
云
hòng
澒
dòng
洞
,
shí
石
lóng
巃
zōng
嵸
。
。
sù
素
qín
琴
zhuó
浊
jiǔ
酒
huàn
唤
kè
客
,
duān
端
yǒu
有
gǔ
古
rén
人
fēng
风
。
。
què
却
guài
怪
qīng
青
shān
山
néng
能
qiǎo
巧
,
zhèng
政
ěr
尔
héng
横
kàn
看
chéng
成
lǐng
岭
,
zhuǎn
转
miàn
面
yǐ
已
chéng
成
fēng
峰
。
。
shī
诗
jù
句
dé
得
huó
活
fǎ
法
,
rì
日
yuè
月
yǒu
有
xīn
新
gōng
工
。
。