水调歌头·有美如花客

宋代 韩玉
有美如花客,容饬尚中州。玉京杳渺际,与别几经秋。家在金河堤畔,身寄白苹洲末,南北两悠悠。休苦话萍梗,清泪已难收。 
 玉壶酒,倾潋滟,听君讴。伫雪却月,新弄一曲洗人忧。同是天涯沦落,何必平生相识,相见且迟留。明日征帆发,风月为君愁。
 
yǒu měi huā   róng chì shàng zhōng zhōu jīng yǎo miǎo   bié jīng qiū jiā zài jīn pàn   shēn bái píng zhōu   nán běi liǎng yōu yōu xiū huà píng gěng   qīng lèi nán shōu
  &   #   1   3   ; &# 13;   jiǔ   qīng liàn yàn tīng jūn ōu   zhù xuě què yuè xīn nòng rén yōu tóng   shì tiān lún luò   píng shēng xiàng shí xiāng jiàn qiě chí   liú míng zhēng fān   &   #   1   3   ;   &   #   1   3   ;