水调歌头 咏月

元代 白朴
银蟾吸清露,白兔捣玄霜。青天万古明月,中有物苍苍。想是临风丹桂,费尽斫云玉斧,秋蕊自芬芳。印透一轮影,吹下九天香。怪霜娥,才二八,减容光。蛾眉几画新样,晚镜为谁妆。见说开元天子,曾到清虚仙府,一曲听霓裳。何事便归去,空断舞鸾肠。
yín chán qīng   bái dǎo xuán shuāng qīng tiān wàn míng yuè zhōng   yǒu cāng cāng xiǎng shì lín fēng dān guì fèi jǐn   zhuó yún qiū ruǐ   fēn fāng yìn tòu lún yǐng chuī xià jiǔ   tiān xiāng guài shuāng é cái èr jiǎn   róng guāng é   méi huà xīn yàng wǎn jìng wèi shuí zhuāng   jiàn shuō kāi yuán tiān céng dào qīng xiān   tīng cháng   shì biàn guī kōng duàn luán cháng 便