水调歌头·舣棹汉嘉口

宋代 魏了翁
檥棹汉嘉口,更尽渭城杯。凌云山色。似为行客苦伤怀。横出半天烟雨,锁定一川风景,未放客船开。想见此楼上,阅尽蜀人才。 山猿鹤,江鸥鹭,亦相猜。滔滔日夜东注,全璧几人回。客亦莞然成笑,多少醉生梦死,转首总成埃。信屈四时耳,寒暑往还来。
zhào hàn jiā kǒu   gèng jǐn wèi chéng bēi líng yún shān shì wéi xíng shāng huái 怀 héng chū bàn tiān yān   suǒ dìng chuān fēng jǐng   wèi fàng chuán kāi xiǎng jiàn lóu shàng   yuè jǐn shǔ rén cái
shān yuán   jiāng ōu   xiāng cāi tāo tāo dōng zhù   quán rén huí wǎn rán chéng xiào   duō shǎo zuì shēng mèng   zhuǎn shǒu zǒng chéng āi xìn shí ěr   hán shǔ wǎng huán lái