水调歌头·一雁破空碧

宋代 丘崈
一雁破空碧,秋满荻花洲。淮山淡扫,欲颦眉黛唤人愁。落日归云天外,目断清江无际,浩荡没轻鸥。有恨寄流水,无泪学羁囚。望石城,思东府,话西州。平芜千里,古来佳处几回秋。歌舞当年何在,罗绮一时同尽,梦幻两悠悠。杯到莫停手,唯酒可忘忧。
yàn kōng   qiū mǎn huā zhōu huái shān dàn sǎo   pín méi dài huàn rén chóu luò guī yún tiān wài   duàn qīng jiāng   hào dàng méi qīng ōu yǒu hèn liú shuǐ   lèi xué qiú wàng shí chéng   dōng   huà 西 zhōu píng qiān   lái jiā chǔ huí qiū dāng nián zài   luó shí tóng jìn   mèng huàn liǎng yōu yōu bēi dào tíng shǒu   wéi jiǔ wàng yōu