水调歌头·一个江湖客

宋代 葛长庚
一个江湖客,万里水云身。鸟啼春去,烟光树色正黄昏。洞口寒泉漱石,岭外孤猿啸月,四顾寂无人。梦魂归碧落,泪眼看红尘。烟濛濛,风惨惨,暗消魂。南中诸友,而今何处问浮萍。青鸟不来松老,黄鹤何之石烂,叹世一伤神。回首南柯梦,静对北山云。
jiāng   wàn shuǐ yún shēn niǎo chūn   yān guāng shù zhèng huáng hūn dòng kǒu hán quán shù shí   lǐng wài yuán xiào yuè   rén mèng hún guī luò   lèi yǎn kàn hóng chén yān méng méng   fēng cǎn cǎn   àn xiāo hún nán zhōng zhū yǒu   ér jīn chǔ wèn píng qīng niǎo lái sōng lǎo   huáng zhī shí làn   tàn shì shāng shén huí shǒu nán mèng   jìng duì běi shān yún