水调歌头·雪霁春已半

宋代 冯取洽
雪霁春已半,露重午方喧。一筇拄上高绝,便觉眼前宽。指点数家楼阁,检校一村花柳,绿水接青烟。峦岫竞围绕,风日更清妍。闹媒蜂,纷使蝶,菜花繁。少年正尔行乐,谁复顾华颠。自有此丘此坂,那得游人箫鼓,暖响出中天。归步不妨晚,恰则月初弦。
xuě chūn bàn   chóng fāng xuān qióng zhǔ shàng gāo jué   biàn 便 jué yǎn qián kuān zhǐ diǎn shù jiā lóu   jiǎn jiào cūn huā liǔ   绿 shuǐ jiē qīng yān luán xiù jìng wéi rào   fēng gèng qīng yán nào méi fēng   fēn shǐ 使 dié   cài huā fán shào nián zhèng ěr xíng   shuí huá diān yǒu qiū bǎn   de yóu rén xiāo   nuǎn xiǎng chū zhōng tiān guī fáng wǎn   qià yuè chū xián