水调歌头·万里冰轮满

宋代 张元干
万里冰轮满,千丈玉盘浮。广寒宫殿,西望湖海冷光流。扫尽长空纤翳,散乱疏林清影,风露迫人愁。徐步行歌去,危坐莫眠休。问孤蓬,缘底事,苦淹留。倦游回首,向来云卧两星周。此夜此生长好,明月明年何处,归兴在南州。老境一伧父,异县四中秋。
wàn bīng lún mǎn   qiān zhàng pán guǎng 广 hán gōng diàn 殿   西 wàng hǎi lěng guāng liú sǎo jǐn cháng kōng xiān   sǎn luàn shū lín qīng yǐng   fēng rén chóu xíng   wēi zuò mián xiū wèn péng   yuán shì   yān liú juàn yóu huí shǒu   xiàng lái yún liǎng xīng zhōu shēng zhǎng hǎo   míng yuè míng nián chǔ   guī xīng zài nán zhōu lǎo jìng cāng   xiàn zhōng qiū