水调歌头·身去日华远

宋代 京镗
身去日华远,举首望长安。四年留蜀,那复有梦到金銮。遥想将芜三径,自笑己穷五技,无语倚阑干。欲作天涯别,犹对俎尊闲。秋意晚,风色厉,叶声乾。阳关三叠缓唱,一醉且酡颜。聚散燕鸿南北,得失触蛮左右,莫较去仍还。後日相思处,烟水与云山。
shēn huá yuǎn   shǒu wàng cháng ān nián liú shǔ   yǒu mèng dào jīn luán yáo xiǎng jiāng sān jìng   xiào qióng   lán gān zuò tiān bié   yóu duì zūn xián qiū wǎn   fēng   shēng qián yáng guān sān dié huǎn chàng   zuì qiě tuó yán sàn yàn hóng 鸿 nán běi   shī chù mán zuǒ yòu   jiào réng hái hòu xiāng chù   yān shuǐ yún shān