水调歌头·秋斋多梦谒

宋代 吕渭老
秋斋多梦谒,舌本欲生烟。独步一庭明月,雁字已横天。作个生涯不遂,松竹雨荒三径,却忆五湖船。小阮贫尤甚,犊鼻挂长竿。白鸥汀,风共水,一生闲。横琴唳鹤,要携妻子老云间。灯火荧荧深夜,高卧南窗折几,杯到不留残。莫遣江湖手,遮日向长安。
qiū zhāi duō mèng   shé běn shēng yān tíng míng yuè   yàn héng tiān zuò shēng suí   sōng zhú huāng sān jìng   què chuán xiǎo ruǎn pín yóu shén   guà zhǎng gān 竿 bái ōu tīng   fēng gòng shuǐ   shēng xián héng qín   yào xié lǎo yún jiān dēng huǒ yíng yíng shēn   gāo nán chuāng zhé   bēi dào liú cán qiǎn jiāng shǒu   zhē xiàng cháng ān