水调歌头·秋色忽如许

宋代 赵彦端
秋色忽如许,风露皎如空。平生青鬓余地,老与故人同。忆得鲈鱼来后,杂以洞庭新橘,月堕酒杯中。宾客可人意,歌舞转春风。 坐间玉,花底扇,又从容。从容更好,无奈多病已衰翁。赖有主人风味,识我少年狂态,乞与酒颜红。一醉晓鸦起,流水任西东。
qiū   fēng jiǎo kōng píng shēng qīng bìn   lǎo rén tóng lái hòu   dòng tíng xīn   yuè duò jiǔ bēi zhōng bīn rén   zhuǎn chūn fēng
zuò jiān   huā shàn   yòu cóng róng cóng róng gèng hǎo   nài duō bìng shuāi wēng lài yǒu zhǔ rén fēng wèi   shí shào nián kuáng tài   jiǔ yán hóng zuì xiǎo   liú shuǐ rèn 西 dōng