水调歌头·清夜月当午

宋代 李弥逊
清夜月当午,轩户踏层冰。楼高百尺,缥缈天阙敞云扃。万里风摇玉树,吹我衣裾零乱,寒入骨毛轻。径欲乘之去,高兴送青冥。神仙说,功名事,两难成。苇汀筠岫深处,端可寄馀龄。身外营营姑置,对景掀髯一笑,引手接飞萤。且尽杯中物,日出事还生。
qīng yuè dāng   xuān céng bīng lóu gāo bǎi chǐ   piāo miǎo tiān què chǎng yún jiōng wàn fēng yáo shù   chuī líng luàn   hán máo qīng jìng chéng zhī   gāo xīng sòng qīng míng shén xiān shuō   gōng míng shì   liǎng nán chéng wěi tīng yún xiù shēn chù   duān líng shēn wài yíng yíng zhì   duì jǐng xiān rán xiào   yǐn shǒu jiē fēi yíng qiě jǐn bēi zhōng   chū shì hái shēng