水调歌头·律应黄锺候

宋代 夏元鼎
律应黄钟候,天地尚胚浑。腾腾一气,家园平地一枝春。下手依时急采,莫放中宫芽溢,害里却生恩。火候精勤处,加减武和文。 定浮沈,明主客,别疏亲。真铅留汞,造化合乾坤。此是身中灵宝,谁信龙从火出,二八共成斤。些子希夷法,只在弄精魂。
yīng huáng zhōng hòu   tiān shàng pēi hún téng téng   jiā yuán píng zhī chūn xià shǒu shí cǎi   fàng zhōng gōng   hài què shēng ēn huǒ hòu jīng qín chù   jiā jiǎn wén
dìng shěn   míng zhǔ   bié shū qīn zhēn qiān liú gǒng   zào huà qián kūn shì shēn zhōng líng bǎo   shuí xìn lóng cóng huǒ chū   èr gòng chéng jīn xiē   zhī zài nòng jīng hún