水调歌头 李太白画象

宋代 李纲
太白乃吾祖,逸气薄青云。开元有道,聊复乘兴一来宾。 天子呼来方醉,洒面清泉微醒,馀吐拭龙巾。词翰不加点,歌阕满宫春。 笔风雨,心锦绣,极清新。大儿中令,神契兼有坐忘人。 不识将军高贵,醉里指污吾足,乃敢尚衣嗔。千载已仙去,图象耸风神。
tài bái nǎi   báo qīng yún kāi yuán yǒu dào liáo   chéng xìng lái bīn    
tiān lái fāng zuì   miàn qīng quán wēi xǐng   shì lóng jīn hàn jiā diǎn   què mǎn gōng chūn    
fēng   xīn jǐn xiù   qīng xīn ér zhōng lìng shén   jiān yǒu zuò wàng rén    
shí jiāng jūn gāo guì   zuì zhǐ   nǎi gǎn shàng chēn qiān zǎi xiān   xiàng sǒng fēng shén