水调歌头·两声深院里

宋代 刘辰翁
雨声深院里,歌扇小楼中。当时飞燕马上,妖艳为谁容。娇颤须扶未稳,腰褭轻笼小驻,玉女最愁峰。掠鬓过车骤,回首意冲冲。 宝钗斜,云鬓乱,几曾逢。谁知去三步远,此痛与君同。玉箸残妆谁见,獭髓轻痕妙补,粉黛不须浓。重见为低诉,余恨更匆匆。
shēng shēn yuàn   shàn xiǎo lóu zhōng dāng shí fēi yàn shàng   yāo yàn wèi shuí róng jiāo chàn wèi wěn   yāo niǎo qīng lóng xiǎo zhù   zuì chóu fēng lüè bìn guò chē zhòu   huí shǒu chōng chōng
bǎo chāi xié   yún bìn luàn   zēng féng shéi zhī sān yuǎn   tòng jūn tóng zhù cán zhuāng shuí jiàn   suǐ qīng hén miào   fěn dài nóng zhòng jiàn wèi   hèn gèng cōng cōng