水调歌头·君恩九鼎重

宋代 石孝友
君恩九鼎重,臣命一毫轻。出身事主,刚甚须作不平鸣。老却西山薇蕨,闲损南窗松菊,羞死汉公卿。豺狼敢横道,草木要知名。 秋已素,人又去,若为情。长沙何在,风送呜咽暮潮声。举棹却寻归路,挥尘莫谈时事,得酒且频倾。一片古时月,千里伴君行。
jūn ēn jiǔ dǐng zhòng   chén mìng háo qīng chū shēn shì zhǔ   gāng shén zuò píng míng lǎo què 西 shān wēi jué   xián sǔn nán chuāng sōng   xiū hàn gōng qīng chái láng gǎn héng dào   cǎo yào zhī míng
qiū   rén yòu   ruò wéi qíng cháng shā zài   fēng sòng cháo shēng zhào què xún guī   huī chén tán shí shì   jiǔ qiě pín qīng piàn shí yuè   qiān bàn jūn xíng