水调歌头·寄语山阿子

宋代 汪莘
寄语山阿子,何日出幽篁。兰衣蕙带,为我独立万寻冈。头上青天荡荡,足下白云霭霭,和气自悠扬。一阵东风至,灵雨过南塘。招山鬼,吊河伯,俟东皇。朱宫紫阙,何事宛在水中央。长望龙輈雷驾,凭仗箫钟交鼓,宾日出扶桑。我乃援北斗,子亦射天狼。
shān ē zi   chū yōu huáng lán huì dài   wèi wàn xún gāng tóu shàng qīng tiān dàng dàng   xià bái yún ǎi ǎi   yōu yáng zhèn dōng fēng zhì   líng guò nán táng zhāo shān guǐ   diào   dōng huáng zhū gōng quē   shì wǎn zài shuǐ zhōng yāng cháng wàng lóng zhōu léi jià   píng zhàng xiāo zhōng jiāo   bīn chū sāng nǎi yuán běi dǒu   zi shè tiān láng