水调歌头·花上插苍碧

宋代 王质
花上插苍碧,花下走清湍。浓霜深覆残雪,更有月相参。似我竹溪茅屋,欲晓未明天气,扶杖绕篱看。秦楚五千里,何处是江南。 饶风下,人不断,马相连。颇尝见有此客,相属意惓惓。欲为横吹出塞,无处可寻羌管,短策叩征鞍。策断征鞍裂,惊堕玉毵毵。
huā shàng chā cāng   huā xià zǒu qīng tuān nóng shuāng shēn cán xuě   gèng yǒu yuè xiàng cān shì zhú máo   xiǎo wèi míng tiān   zhàng rào kàn qín chǔ qiān   chǔ shì jiāng nán
ráo fēng xià   rén duàn   xiāng lián cháng jiàn yǒu   xiāng zhǔ quán quán wèi héng chuī chū sài   chǔ xún qiāng guǎn   duǎn kòu zhēng ān duàn zhēng ān liè   jīng duò sān sān