水调歌头·幻出广寒境

宋代 李曾伯
幻出广寒境,罗袜净无尘。素娥风格分明,玉骨水为神。手揽清光盈掬,眼看山河一色,阅尽古今人。对影且长啸,一酌瓮头春。 千万顷,琉璃色,楚天清。庾楼袁舫何事,汨汨主和宾。但见老蟾无恙,不管镜圆钩阙,寒暑任相更。此夕幸无雨,何惜放颜醺。
huàn chū guǎng 广 hán jìng   luó jìng chén é fēng fēn míng   shuǐ wèi shén shǒu lǎn qīng guāng yíng   yǎn kàn shān   yuè jìn jīn rén duì yǐng qiě cháng xiào   zhuó wèng tóu chūn
qiān wàn qǐng   liú li   chǔ tiān qīng lóu yuán fǎng shì   zhǔ bīn dàn jiàn lǎo chán yàng   guǎn jìng yuán gōu quē   hán shǔ rèn xiāng gèng xìng   fàng yán xūn