水调歌头(过凌云和张太博方)

宋代 魏了翁
千古峨眉月,照我别离杯。故人中岁聚散,脉脉若为怀。醉帽三更风雨,别袂一帘山色,为放笑眉开。握手道旧故,抵掌论人才。 山中人,灶间婢,亦惊猜。江头新涨催发,欲去重裴回。世事丝丝满鬓,岁月匆匆上面,渴梦肺生埃。酒罢听客去,公亦赋归来。
qiān é méi yuè   zhào bié bēi rén zhōng suì sàn   ruò wéi huái 怀 zuì mào sān gēng fēng   bié mèi lián shān   wèi fàng xiào méi kāi shǒu dào jiù   zhǐ zhǎng lùn rén cái
shān zhōng rén   zào jiān   jīng cāi jiāng tóu xīn zhǎng cuī   zhòng péi huí shì shì mǎn bìn   suì yuè cōng cōng shàng miàn   mèng fèi shēng āi jiǔ tīng   gōng guī lái