水调歌头 过大散关

元代 李齐贤
行尽碧溪曲,渐到乱山中。山中白日无色,虎啸谷生风。万仞崩崖叠嶂,千岁枯藤怪树,岚翠自蒙蒙。我马汗如雨,修径转层空。登绝顶,览元化,意难穷。群峰半落天外,灭没度秋鸿。男子平生大志,造物当年真巧,相对孰为雄。老去卧丘壑,说此诧儿童。
xíng jǐn   jiàn dào luàn shān zhōng shān zhōng bái   xiào shēng fēng wàn rèn bēng dié zhàng   qiān suì téng guài shù   lán cuì méng méng hàn   xiū jìng zhuǎn céng kōng dēng jué dǐng   lǎn yuán huà   nán qióng qún fēng bàn luò tiān wài   miè qiū hóng 鸿 nán píng shēng zhì   zào dāng nián zhēn qiǎo   xiāng duì shú wèi xióng lǎo qiū   shuō chà ér tóng