水调歌头·父老一杯酒

宋代 杨炎正
父老一杯酒,争劝史君留。可怜桃李千树,无语送归舟。听得拈笙玉指,都把万家遗爱,吹作许离愁。倚醉袖红湿,生怕夕阳流。 问君侯,今几日,还东州。还家时候,次第梅已暗香浮。只恐道间驿使,先寄调羹消息,归去总无由。鼎铉功名了,徐赴赤松游。
lǎo bēi jiǔ   zhēng quàn shǐ jūn liú lián táo qiān shù   sòng guī zhōu tīng niān shēng zhǐ   dōu wàn jiā ài   chuī zuò chóu zuì xiù hóng shī 湿   shēng yáng liú
wèn jūn hòu   jīn   huán dōng zhōu huán jiā shí hou   méi àn xiāng zhǐ kǒng dào jiān 驿 shǐ 使   xiān tiáo gēng xiāo xi   guī zǒng yóu dǐng xuàn gōng míng le   chì sōng yóu