水调歌头(奉别诸同官)

宋代 吴潜
便作阳关别,烟雨暗孤汀。浮屠三宿桑下,犹自不忘情。何况情钟我辈,聚散匆匆草草,真个是云萍。上下四方客,后会渺难凭。 顾诸公,皆衮衮,喜通津。老夫从此归隐,耕钓了余生。若见江南苍鸟可,更遇江东黄耳,莫惜寄音声。强阁儿女泪,有酒且频倾。
biàn 便 zuò yáng guān bié   yān àn tīng sān xiǔ 宿 sāng xià   yóu wàng qíng kuàng qíng zhōng bèi   sàn cōng cōng cǎo cǎo   zhēn shì yún píng shàng xià fāng   hòu huì miǎo nán píng
zhū gōng   jiē gǔn gǔn   tōng jīn lǎo cóng guī yǐn   gēng diào le shēng ruò jiàn jiāng nán cāng niǎo   gèng jiāng dōng huáng ěr   yīn shēng qiáng ér lèi   yǒu jiǔ qiě pín qīng