水调歌头(春野亭送别)

宋代 赵师侠
江亭送行客,肠断木兰舟。水高风快,满目烟树织成愁。咿轧数声柔橹,拍塞一怀离恨,指顾隔汀洲。独立苍茫外,欲去强迟留。 海山长,云水阔,思难收。小亭深院歌笑,不忍记同游。唯有当时明月,千里有情还共,后会尚悠悠。此恨无重数,和泪付东流。
jiāng tíng sòng xíng   cháng duàn lán zhōu shuǐ gāo fēng kuài   mǎn yān shù zhī chéng chóu zhá shù shēng róu   pāi sāi huái 怀 hèn   zhǐ tīng zhōu cāng máng wài   qiáng chí liú
hǎi shān cháng   yún shuǐ kuò   nán shōu xiǎo tíng shēn yuàn xiào   rěn tóng yóu wéi yǒu dāng shí míng yuè   qiān yǒu qíng hái gòng   hòu huì shàng yōu yōu hèn chóng shù   lèi dōng liú