水调歌头 曹侯浩然,人品高秀,玉立而冠,

宋代 蔡松年
在寒士右。惜乎流离顿挫无以见于事业,身闲胜日,独对名酒,悠然得意,引满径醉。醉中出豪爽语,往往冰雪逼人,翰墨淋漓,殆与海岳并驱争先。虽其平生风味,可以想见,然流离顿挫之助,乃不为不多。东坡先生云,士践忧患,焉知非福,浩然有焉。老子于此,所谓兴复不浅者,闻其风而悦之。念方问舍於萧闲,阴求老伴,若加以数年,得相从乎林影水光之间,信足了此一生,犹恐君之嫌俗客也,作水调歌曲以访之云间贵公子,玉骨秀横秋。十年流落冰雪,香紫貂裘。灯火春城咫尺,晓梦梅花消息,茧纸写银钩。老矣黄尘眼,如对白苹洲。世间物,唯有酒,可忘忧。萧闲一段归计,佳处著君侯。翠竹江村月上,但要纶巾鹤氅,来往亦风流。醉墨蔷薇露,洒遍酒家楼。
zài hán shì yòu liú dùn cuò jiàn shì   shēn xián shèng   duì míng jiǔ   yōu rán   yǐn mǎn jìng zuì zuì zhōng chū háo shuǎng   wǎng wǎng bīng xuě rén   hàn lín   dài hǎi yuè bìng zhēng xiān suī píng shēng fēng wèi   xiǎng jiàn   rán liú dùn cuò zhī zhù   nǎi wéi duō dōng xiān sheng yún   shì jiàn yōu huàn   yān zhī fēi   hào rán yǒu yān lǎo zi   suǒ wèi xīng qiǎn zhě   wén fēng ér yuè zhī niàn fāng wèn shě xiāo xián   yīn qiú lǎo bàn   ruò jiā shù nián   xiāng cóng lín yǐng shuǐ guāng zhī jiān   xìn le shēng   yóu kǒng jūn zhī xián   zuò shuǐ diào fǎng 访 zhī yún jiān guì gōng   xiù héng qiū shí nián liú luò bīng xuě   xiāng diāo qiú dēng huǒ chūn chéng zhǐ chǐ   xiǎo mèng méi huā xiāo xi   jiǎn zhǐ xiě yín gōu lǎo huáng chén yǎn   duì bái píng zhōu shì jiān   wéi yǒu jiǔ   wàng yōu xiāo xián duàn guī   jiā chǔ zhù jūn hòu cuì zhú jiāng cūn yuè shàng   dàn yào guān jīn chǎng   lái wǎng fēng liú zuì qiáng wēi   biàn jiǔ jiā lóu