水调歌头

宋代 吴渊
太白已仙去,诗骨此山藏。胸中锦绣如屋,都乞与东皇。碎翦杏花千树,浓抹胭脂万点,妖艳断人肠。晓露沐春色,晴日涨风光。 孤村路,逢休暇,共徜徉。酒旗斜处,□□一簇几红妆。暂息江头烽火,无奈鬓边霜雪,聊复放疏狂。倚俟玉壶竭,未肯宝鞭扬。
tài bái xiān   shī shān cáng xiōng zhōng jǐn xiù   dōu dōng huáng suì jiǎn xìng huā qiān shù   nóng yān zhī wàn diǎn   yāo yàn duàn rén cháng xiǎo chūn   qíng zhǎng fēng guāng
cūn   féng xiū xiá   gòng cháng yáng jiǔ xié chù       hóng zhuāng zàn jiāng tóu fēng huǒ   nài bìn biān shuāng xuě   liáo fàng shū kuáng jié   wèi kěn bǎo biān yáng