水调歌头

宋代 神颖
门外可罗雀,长者肯来寻。留君且住,听我一曲楚狂吟。枉了闲烦闲恼,莫管闲非闲是,说甚古和今。但看镜中影,双鬓已星星。 人生世,多聚散,似浮萍。适然相会,须索有酒且同倾。说到人情真处,引入无何境界,惟酒是知音。况有好风月,相对且频斟。
mén wài luó què   zhǎng zhě kěn lái xún liú jūn qiě zhù   tīng chǔ kuáng yín wǎng le xián fán xián nǎo   guǎn xián fēi xián shì   shuō shén jīn dàn kàn jìng zhōng yǐng   shuāng bìn xīng xing
rén shēng shì   duō sàn   shì píng shì rán xiāng huì   suǒ yǒu jiǔ qiě tóng qīng shuō dào rén qíng zhēn chù   yǐn jìng jiè   wéi jiǔ shì zhī yīn kuàng yǒu hǎo fēng yuè   xiāng duì qiě pín zhēn