水调歌头

宋代 王濯
台绝顶,望明月山二十里许,有怀美人,归作此词。山附县郭,仲文居其下,公才居亦近之。贾浪仙诗云:“长江飞鸟外,主簿跨驴归。”又云:“长江频雨后,明月众星中。”予故取其语 长江飞鸟外,明月众星中。今来古往如此,人事几秋风。又对团团红树,独跨蹇驴归去,山水淡丰容。远色动愁思,不见两诗翁。 酒如渑,谈如绮,气如虹。当时痛饮狂醉,只许赏心同。响绝光沈休问,俯仰之间陈迹,我亦老飘蓬。望久碧云晚,一雁度寒空。
tái jué dǐng   wàng míng yuè shān èr shí   yǒu huái 怀 měi rén   guī zuò shān xiàn guō   zhòng wén xià   gōng cái jìn zhī jiǎ làng xiān shī yún     :“ cháng jiāng fēi niǎo   wài 簿 zhǔ kuà   guī 。”     yòu yún :“ cháng jiāng   pín hòu míng yuè   zhòng xīng zhōng 。”
cháng jiāng fēi niǎo wài   míng yuè zhòng xīng zhōng jīn lái wǎng   rén shì qiū fēng yòu duì tuán tuán hóng shù   kuà jiǎn guī   shān shuǐ dàn fēng róng yuǎn dòng chóu   jiàn liǎng shī wēng
jiǔ miǎn   tán   hóng dāng shí tòng yǐn kuáng zuì   zhǐ shǎng xīn tóng xiǎng jué guāng shěn xiū wèn   yǎng zhī jiān chén   lǎo piāo péng wàng jiǔ yún wǎn   yàn hán kōng