水调歌头

宋代 郑庶
千古钓台下,老尽去来人。倚空绝壁,朝暮秀色只如春。高挂瀑泉千尺,洗到云根山骨,无处着风尘。秋尽玉壶冷,别是一乾坤。 问当日,中兴将,汉功臣。云台何在,寂寞谁复记丹青。争似先生标致,长共清风明月,不减旧精神。无限兴亡意,舒卷在丝纶。
qiān diào tái xià   lǎo jìn lái rén kōng jué   zhāo xiù zhī chūn gāo guà quán qiān chǐ   dào yún gēn shān   chǔ zháo fēng chén qiū jǐn lěng   bié shì qián kūn
wèn dāng   zhōng xīng jiāng   hàn gōng chén yún tái zài   shuí dān qīng zhēng xiān sheng biāo zhì   zhǎng gòng qīng fēng míng yuè   jiǎn jiù jīng shén xiàn xīng wáng   shū juàn zài lún