水调歌头

宋代 胡寅
不见严夫子,寂寞富春山。空留千丈危石,高出暮云端。想象羊裘披了,一笑两忘身世,来插钓鱼竿。肯似林间翮,飞倦始知还。 中兴主,功业就,鬓毛斑。驱驰一世人物,相与济时艰。独委狂奴心事,未羡痴儿鼎足,放去任疏顽。爽气动星斗,终古照林峦。
jiàn yán   chūn shān kōng liú qiān zhàng wēi shí   gāo chū yún duān xiǎng xiàng yáng qiú le   xiào liǎng wàng shēn shì   lái chā diào gān 竿 kěn shì lín jiān   fēi juàn shǐ zhī hái
zhōng xīng zhǔ   gōng jiù   bìn máo bān chí shì rén   xiāng shí jiān wěi kuáng xīn shì   wèi xiàn chī ér dǐng   fàng rèn shū wán shuǎng dòng xīng dǒu   zhōng zhào lín luán