水调歌头

宋代 李曾伯
一段太清境,谁幻出阶坳。不知身住何处,爽气逼霜袍。但见人间一样,似夜又还非夜,栖鸟不安巢。认得在尘世,禁鼓二更敲。 最_看,来竹底,上梅梢。几家朱户,不如儿女醉蓬茅。谁把琴声三弄,不管骚人幽趣,似向曲中嘲。长啸赋赤壁,有酒更无肴。
duàn tài qīng jìng   shuí huàn chū jiē ào zhī shēn zhù chǔ   shuǎng shuāng páo dàn jiàn rén jiān yàng   shì yòu hái fēi   niǎo ān cháo rèn de zài chén shì   jìn èr gēng qiāo
zuì   _ kàn   lái zhú   shàng méi shāo jiā zhū   ér zuì péng máo shuí qín shēng sān nòng   guǎn sāo rén yōu   shì xiàng zhōng cháo cháng xiào chì   yǒu jiǔ gèng yáo