水调歌·华裾织翡翠

宋代 林正大
华裾织翡翠,金辔闹珑璁。宝蹄轻稳,香尘满地骤隆隆。云是东京才子,名擅文章钜伯,一世独推雄。高盖拥宾从,下马气如虹。运元精,锺神秀,贯当中。磊磊落落,二十八宿列心胸。前殿当年奏赋,笔补天工造化,声价欲摩空。却笑庞眉客,垂翅附冥鸿。
huá zhī fěi cuì   jīn pèi nào lóng cōng bǎo qīng wěn   xiāng chén mǎn zhòu lóng lóng yún shì dōng jīng cái   míng shàn wén zhāng   shì tuī xióng gāo gài yōng bīn cóng   xià hóng yùn yuán jīng   zhōng shén xiù   guàn dāng zhōng lěi lěi luò luò   èr shí xiù 宿 liè xīn xiōng qián diàn 殿 dāng nián zòu   tiān gōng zào huà   shēng jià kōng què xiào páng méi   chuí chì míng hóng 鸿