水调歌

宋代 张友仁
石屋势平旷,峭壁几巉岩。妙哉天造地设,谁复谓神剜。畴昔涪翁题品,曾说人寰稀有,岂特冠湘南。趁取脚轻健,相与上高寒。 避秦者,君莫问,意其间。祖龙文密,至今草木尚愁颜。赢得功成丹鼎,久矣乘风而去,跨鹤与参鸾。犹有白云在,锁日绕禅关。
shí shì píng kuàng   qiào chán yán miào zāi tiān zào shè   shuí wèi shén wān chóu wēng pǐn   céng shuō rén huán yǒu   guān xiāng nán chèn jiǎo qīng jiàn   xiāng shàng gāo hán
qín zhě   jūn wèn   jiān lóng wén   zhì jīn cǎo shàng chóu yán yíng de gōng chéng dān dǐng   jiǔ chéng fēng ér   kuà cān luán yóu yǒu bái yún zài   suǒ rào chán guān