水车一首

宋代 刘一止
村田高仰对低窊,咫尺溪流有等差。我欲浸灌均田涯,天公不遣雷鞭车。 老龙下饮骨节瘦,引水上泥声呷呀。初疑蹙踏动地轴,风轮共转相钩加。 嗟我妇子脚不停,日走百里不离家。绿芒刺水秧初芽,雪浪翻垄何时花。 农家作劳无别想,两耳未厌长呕哑。残年我亦冀一饱,谓此鼓吹胜闻蛙。
cūn tián gāo yǎng duì   zhǐ chǐ liú yǒu děng chà jìn guàn jūn tián   tiān gōng qiǎn léi biān chē
lǎo lóng xià yǐn jié shòu   yǐn shuǐ shàng shēng ya chū dòng zhóu   fēng lún gòng zhuǎn xiāng gōu jiā
jiē jiǎo tíng   zǒu bǎi jiā 绿 máng shuǐ yāng chū   xuě làng fān lǒng shí huā
nóng jiā zuò láo bié xiǎng   liǎng ěr wèi yàn zhǎng ōu cán nián bǎo   wèi chuī shèng wén