水哀十首 其五
桃源春别景荒凉,风断临流滴泪长。千里两京悲似梦,一朝千古恨偏长。
蒹葭玉树知相倚,青桂嫦娥喜莫量。情义不堪成惨怆,桃源春别景荒凉。
táo
桃
yuán
源
chūn
春
bié
别
jǐng
景
huāng
荒
liáng
凉
,
fēng
风
duàn
断
lín
临
liú
流
dī
滴
lèi
泪
zhǎng
长
qiān
。
lǐ
千
liǎng
里
jīng
两
bēi
京
shì
悲
mèng
似
yī
梦
,
zhāo
一
qiān
朝
gǔ
千
hèn
古
piān
恨
cháng
偏
长
。
jiān
蒹
jiā
葭
yù
玉
shù
树
zhī
知
xiāng
相
yǐ
倚
,
qīng
青
guì
桂
cháng
嫦
é
娥
xǐ
喜
mò
莫
liàng
量
qíng
。
yì
情
bù
义
kān
不
chéng
堪
cǎn
成
chuàng
惨
táo
怆
,
yuán
桃
chūn
源
bié
春
jǐng
别
huāng
景
liáng
荒
凉
。