宋代 王禹偁
此境一何醇,熙熙别得春。 有声皆俗格,无梦是天真。 壁上登山屐,床头漉酒巾。 轻轻龟喘息,苒苒蝶精神。 滞寂通禅理,无何等道人。 曲肱高胜枕,藉草软于茵。 吟苦魂初瞑,杯酣味更珍。 觉知身是幻,静与死为邻。 酷恨巢檐燕,生憎欸户宾。 功成归展转,先兆自嚬呻。 不入荣名客,还宜放逐臣。 东窗一丈日,且作自由身。
jìng chún   bié chūn
yǒu shēng jiē   mèng shì tiān zhēn
shàng dēng shān   chuáng tóu jiǔ jīn
qīng qīng guī chuǎn   rǎn rǎn dié jīng shén
zhì tōng chán   děng dào rén
gōng gāo shèng zhěn   cǎo ruǎn yīn
yín hún chū míng   bēi hān wèi gèng zhēn
jué zhī shēn shì huàn   jìng wèi lín
hèn cháo yán yàn   shēng zēng āi bīn
gōng chéng guī zhǎn zhuǎn   xiān zhào pín shēn
róng míng   hái fàng zhú chén
dōng chuāng zhàng   qiě zuò yóu shēn