书黄士杰来清亭

明代 王恭
太常东来凡几峰,仙山独削金芙蓉。君家作亭此山下,坐听秋声连万松。 仙床石室垂萝畔,何限清晖落飞幔。北阙青云梦里閒,西山爽气朝来满。 少饮翻能学醉翁,草玄何必似杨雄。讨论未悟天人理,啸傲还将麋鹿同。 玉堂争识傅岩子,簿领香名亦如此。君有灵台一片清,来时不在清晖里。
tài cháng dōng lái fán fēng   xiān shān xuē jīn róng jūn jiā zuò tíng shān xià   zuò tīng qiū shēng lián wàn sōng
xiān chuáng shí shì chuí luó pàn   xiàn qīng huī luò fēi màn běi què qīng yún mèng xián   西 shān shuǎng zhāo lái mǎn
shǎo yǐn fān néng xué zuì wēng   cǎo xuán shì yáng xióng tǎo lùn wèi tiān rén   xiào ào hái jiāng 鹿 tóng
táng zhēng shí yán zi   簿 lǐng xiāng míng jūn yǒu líng tái piàn qīng   lái shí zài qīng huī