述怀一首别表兄严允升之兴国

元代 刘崧
我始束发时,出居城东郛。兄从濠上来,青裾如短凫。 父母共爱惜,两两相携扶。读书本不多,颇好弄墨朱。 暮拾草上萤,晨探花间雏。缀文暗矜衒,学字缪拟摹。 登床夺砚笔,入室窥庖厨。诟怒或暂违,欢欣复同娱。 时来饮美酒,终不事樗蒲。俱为乡党怜,自许如联珠。 稍长各辞家,东西趋道涂。饥寒两契阔,千里长睢盱。 论心怆无梦,揽镜觉有须。岁时骨肉聚,俯仰亲情俱。 我父寔尔舅,尔母为我姑。十年递倾逝,顾影怜羁孤。 嗟尔前年春,妻子复殒徂。空庭閟白日,苔藓生檐枢。 尔兄亦早丧,有子居僧庐。削发岂高士,承宗寔良图。 去年避兵难,闻窜五岭隅。归来见颜色,窃喜雉脱罦。 昨聆遘寒疾,服食幸少苏。所依弱妹存,亦苦贫病拘。 如何便诀绝,孑孑复远趋。山雨晴少泥,林华正纷敷。 紫燕亦高飞,春城沸笙竽。我惭识字来,奇蹇多忧虞。 所以遁幽谷,远从耕钓徒。兹晨怅言别,有酒得更沽。 感激少小怀,临分重蹰踟。五月蒲艾香,九月有菊萸。 故园恐芜没,归候焉得逾。武姥泉石嘉,远驾尚可纡。 庶慰同心契,慎保千金躯。
shǐ shù shí   chū chéng dōng xiōng cóng háo shàng lái   qīng duǎn
gòng ài   liǎng liǎng xiāng xié shū běn duō   hǎo nòng zhū
shí cǎo shàng yíng   chén tàn huā jiān chú zhuì wén àn jīn xuàn   xué móu
dēng chuáng duó yàn   shì kuī páo chú gòu huò zàn wéi   huān xīn tóng
shí lái yǐn měi jiǔ   zhōng shì chū wèi xiāng dǎng lián   lián zhū
shāo zhǎng jiā   dōng 西 dào hán liǎng kuò   qiān zhǎng huī
lùn xīn chuàng mèng   lǎn jìng jué yǒu suì shí ròu   yǎng qīn qíng
shí ěr jiù   ěr wèi shí nián qīng shì   yǐng lián
jiē ěr qián nián chūn   yǔn kōng tíng bái   tái xiǎn shēng yán shū
ěr xiōng zǎo sàng   yǒu zi sēng xuē gāo shì   chéng zōng shí liáng
nián bīng nán   wén cuàn lǐng guī lái jiàn yán   qiè zhì tuō
zuó líng gòu hán   shí xìng shǎo suǒ ruò mèi cún   pín bìng
biàn 便 jué jué   jié jié yuǎn shān qíng shǎo   lín huá zhèng fēn
yàn gāo fēi   chūn chéng fèi shēng cán shí lái   jiǎn duō yōu
suǒ dùn yōu   yuǎn cóng gēng diào chén chàng yán bié   yǒu jiǔ gèng
gǎn shào xiǎo huái 怀   lín fēn zhòng chú chí yuè ài xiāng   jiǔ yuè yǒu
yuán kǒng méi   guī hòu yān lǎo quán shí jiā   yuǎn jià shàng
shù wèi tóng xīn   shèn bǎo qiān jīn