书怀四绝 其二

明代 王世贞
休言谈笑却边烽,秦将功多自不封。一片平阳歌舞月,可曾双匣照芙蓉。
xiū yán tán xiào què biān fēng   qín jiāng gōng duō fēng piàn píng yáng yuè   zēng shuāng xiá zhào róng