抒怀上孙侍讲学士

宋代 宋祁
仆本寒乡士,始愿托田陇。 偶与亨会并,遂竊空名宠。 黌胄信清闲,文书无倥偬。 牵丝玷外举,挟册陪春诵。 缥帙芸叶香,清池璧流壅。 虽均五能知,犹冀三陌踊。 有志慕孤直,多言畏奇中。 往往犯怒狙,时时遭嚇凤。 脅肩方病畦,洗足几成湩。 言充卫士爨,赋盖吴人甕。 但望不汝瑕,安能贾予勇。 丛云属帝辰,烝油乐贤共。 前追三代风,旁鼓天下动。 方正召华郤,贤良命晁董。 务擢平津对,无罪贾生恸。 裒然君隽来,烂若春葩纵。 咨予苦涩讷,望风犹阴拱。 愁多目似蒿,疾久带移孔。 直虑醒而狂,遂同微且尰。 三千御上方,八九吞云梦。 订正清庙诗,白罢旅獒贡。 夫宁本无志,良忧拙于用。 击辕固歌鄙,殙金诚外重。 中夕抚躬叹,明恩愧孤奉。 況复年苒苒,坐惊头种种。 闲居昔有潘,广宅今非仲。 尘容化衣襘,雨气昏刀{左革右奉}。 所赖庇明哲,盱衡顾閒冗。 每辨骥垂耳,力排儒发冢。 不尔谢病归,鉏钓事江葑。
běn hán xiāng shì   shǐ yuàn tuō tián lǒng
ǒu hēng huì bìng   suì qiè kōng míng chǒng
hóng zhòu xìn qīng xián   wén shū kǒng zǒng
qiān diàn wài   jiā péi chūn sòng
piǎo zhì yún xiāng   qīng chí liú yōng
suī jūn néng zhī   yóu sān yǒng
yǒu zhì zhí   duō yán wèi zhòng
wǎng wǎng fàn   shí shí zāo xià fèng
xié jiān fāng bìng   chéng dòng
yán chōng wèi shì cuàn   gài rén wèng
dàn wàng xiá   ān néng jiǎ yǒng
cóng yún shǔ chén   zhēng yóu xián gòng
qián zhuī sān dài fēng   páng tiān xià dòng
fāng zhèng zhào huá   xián liáng mìng cháo dǒng
zhuó píng jīn duì   zuì jiǎ shēng tòng
póu rán jūn juàn lái   làn ruò chūn zòng
  wàng fēng yóu yīn gǒng
chóu duō shì hāo   jiǔ dài kǒng
zhí xǐng ér kuáng   suì tóng wēi qiě zhǒng
sān qiān shàng fāng   jiǔ tūn yún mèng
dìng zhèng qīng miào shī   bái áo gòng
níng běn zhì   liáng yōu zhuō yòng
yuán   hūn jīn chéng wài zhòng
zhōng gōng tàn   míng ēn kuì fèng
kuàng nián rǎn rǎn   zuò jīng tóu zhǒng zhǒng
xián yǒu pān   guǎng 广 zhái jīn fēi zhòng
chén róng huà guì   hūn dāo   { zuǒ yòu fèng   } }。
suǒ lài míng zhé   héng xián rǒng
měi biàn chuí ěr   pái zhǒng
ěr xiè bìng guī   chú diào shì jiāng fēng