述怀二首 其一

清代 缪重熙
顾影长为永感身,何堪慈荫失三春。病中惫矣犹为客,梦里居然尚有亲。 此后衔哀难称意,当年茹苦最伤神。欲书懿范扬先德,几度悲酸未忍陈。
yǐng zhǎng wèi yǒng gǎn shēn   kān yīn shī sān chūn bìng zhōng bèi yóu wèi mèng   rán shàng yǒu qīn    
hòu xián āi nán chēng   dāng nián zuì shāng shén shū fàn yáng xiān   bēi suān wèi rěn chén