书怀

唐代 吴融
傍岩依树结檐楹,夏物萧疏景更清。滩响忽高何处雨, 松阴自转远山晴。见多邻犬遥相认,来惯幽禽近不惊。 争得便夸饶胜事,九衢尘里免劳生。
bàng yán shù jié yán yíng   xià xiāo shū jǐng gèng qīng tān xiǎng gāo chǔ  
sōng yīn zhuàn yuǎn shān qíng jiàn duō lín quǎn yáo xiāng rèn   lái guàn yōu qín jìn jīng
zhēng de biàn 便 kuā ráo shèng shì   jiǔ chén miǎn láo shēng