书怀

宋代 陆游
楚泽巴江两鬓残,夕阳又是倚阑干。 敢言日与长安远,惟恨天如蜀道难。 客枕五更归梦短,新诗千首後人看。 青帘白舫何时发,醉听琵琶兴已阑。
chǔ jiāng liǎng bìn cán   yáng yòu shì lán gān  
gǎn yán cháng ān yuǎn   wéi hèn tiān shǔ dào nán  
zhěn gēng guī mèng duǎn   xīn shī qiān shǒu hòu rén kàn  
qīng lián bái fǎng shí   zuì tīng pa xīng lán