书怀

宋代 陆游
万里驰驱坐一饥,自怜无计脱尘鞿。 身留幕府还家少,眼乱文书把酒稀。 客路更逢秋色晚,故山空有梦魂归。 芋羹豆饭元堪饱,错用人言恨子威。
wàn chí zuò   lián tuō chén
shēn liú huán jiā shǎo   yǎn luàn wén shū jiǔ
gèng féng qiū wǎn   shān kōng yǒu mèng hún guī
gēng dòu fàn yuán kān bǎo   cuò yòng rén yán hèn zi wēi