述怀

唐代 杜甫
去年潼关破,妻子隔绝久。今夏草木长,脱身得西走。 麻鞋见天子,衣袖露两肘。朝廷愍生还,亲故伤老丑。 涕泪授拾遗,流离主恩厚。柴门虽得去,未忍即开口。 寄书问三川,不知家在否。比闻同罹祸,杀戮到鸡狗。 山中漏茅屋,谁复依户牖。摧颓苍松根,地冷骨未朽。 几人全性命,尽室岂相偶。嶔岑猛虎场,郁结回我首。 自寄一封书,今已十月后。反畏消息来,寸心亦何有。 汉运初中兴,生平老耽酒。沉思欢会处,恐作穷独叟。
nián tóng guān   jué jiǔ jīn xià cǎo zhǎng   tuō shēn 西 zǒu
xié jiàn tiān   xiù liǎng zhǒu cháo tíng mǐn shēng huán   qīn shāng lǎo chǒu
lèi shòu shí   liú zhǔ ēn hòu chái mén suī   wèi rěn kāi kǒu
shū wèn sān chuān   zhī jiā zài fǒu wén tóng huò   shā dào gǒu
shān zhōng lòu máo   shuí yǒu cuī tuí cāng sōng gēn   lěng wèi xiǔ
rén quán xìng mìng   jìn shì xiāng ǒu qīn cén měng chǎng   jié huí shǒu
fēng shū   jīn shí yuè hòu fǎn wèi xiāo xi lái   cùn xīn yǒu
hàn yùn chū zhōng xīng   shēng píng lǎo dān jiǔ chén huān huì chù   kǒng zuò qióng sǒu