述怀

唐代 尚颜
青门聊极望,何事久离群。芳草失归路,故乡空暮云。 信回陵树老,梦断灞流分。兄弟正南北,鸿声堪独闻。 五城初罢构,海上忆闲行。触雪麻衣静,登山竹锡轻。 天寒岳寺出,日晚岛泉清。坐与幽期遇,何湖心渺冥。
qīng mén liáo wàng   shì jiǔ qún fāng cǎo shī guī   xiāng kōng yún
xìn huí líng shù lǎo   mèng duàn liú fēn xiōng zhèng nán běi   hóng 鸿 shēng kān wén
chéng chū gòu   hǎi shàng xián xíng chù xuě jìng   dēng shān zhú qīng
tiān hán yuè chū   wǎn dǎo quán qīng zuò yōu   xīn miǎo míng