书怀

唐代 曹松
默默守吾道,望荣来替愁。吟诗应有罪,当路却如雠。 陆海傥难溺,九霄争便休。敢言名誉出,天未白吾头。
shǒu dào   wàng róng lái chóu yín shī yīng yǒu zuì   dāng què chóu
hǎi tǎng nán   jiǔ xiāo zhēng biàn 便 xiū gǎn yán míng chū   tiān wèi bái tóu